Vào lúc 11 giờ đêm, tôi giật mình vì cảm giác khô khốc của mùa đông trên đầu ngón tay.
Trước khi đi ngủ, tôi lơ đãng liếc nhìn tay và nhận thấy những mẩu móng tay màu xám cứ bị vướng vào tay áo. Tôi liếc nhìn đồng hồ: đã 11 giờ 19 phút rồi. Nhìn vào gương vào đêm khuya, da tôi trông còn tệ hơn. Có lẽ là do gió đông lạnh, nhưng nhìn toàn bộ khuôn mặt mình bong tróc và nứt nẻ từ đầu ngón tay xuống đến gót chân khiến tôi cảm thấy lo lắng. Tôi nghĩ nếu không ghi chép nhanh thì ngày mai mình lại quên mất, vì vậy tôi vội vàng mở nhật ký chăm sóc da của mình. Hôm nay, da tôi cảm thấy đặc biệt căng, và tôi thấy những tế bào da chết màu trắng quanh vùng cánh tay. Lẽ ra tôi nên bình tĩnh lại, nhưng tôi quá lo lắng nên đã bôi một lượng kem khá nhiều lên da trước khi kịp lấy lại bình tĩnh. Tôi thoa kỹ một lớp son dưỡng lên các khớp ngón tay thô ráp, và thoa nhiều lớp tinh chất dưỡng ẩm mà tôi mới bắt đầu sử dụng lên mặt. Thật phiền phức, nhưng việc kiểm tra da mỗi đêm và ghi lại tình trạng của mình thực sự giúp tôi nhận ra tầm quan trọng của việc chăm sóc da. Tôi hối hận vì đã không gỡ những vết xước ở móng tay và để chúng chảy máu, mà lại thoa dầu trước đó. Tôi chỉ hy vọng sáng mai thức dậy với làn da ẩm mượt và mịn màng hơn hôm nay. Giờ thì tôi đã thoa kem kỹ lưỡng và ghi nhận kết quả rồi, tôi thực sự cần đi ngủ.