Tôi không bôi kem chống nắng khi ra ngoài chỉ một lát...
Chiều nay trời hơi nhiều mây nên tôi nghĩ nắng sẽ không gay gắt. Tôi đã đến siêu thị trước nhà, nhưng lại lười mang theo và bôi kem chống nắng.
Tôi ra ngoài khoảng ba mươi phút chỉ với một chiếc mũ kéo thấp xuống và không trang điểm, và khi trở về nhà soi gương trong phòng tắm để rửa tay, tôi thấy cả hai má mình đỏ ửng như củ cải đường.
Tôi tự trách mình rất nhiều vì đã bất cẩn lơ là cảnh giác, nghĩ rằng sẽ ổn thôi vì chỉ diễn ra trong thời gian rất ngắn, mặc dù tôi biết rõ rằng tia cực tím vẫn xuyên qua mây ngay cả vào những ngày nhiều mây.
Da tôi thường mỏng như giấy ăn và rất nhạy cảm, nên chỉ cần tiếp xúc một chút với ánh nắng mạnh là đã nhanh chóng bị đỏ và sắc tố melanin tăng lên, và hôm nay tôi lại mắc thêm một sai lầm lớn nữa.
Tôi vội vàng rửa mặt và thoa nước hoa hồng làm dịu da, nhưng tôi cảm thấy hơi rát trên bề mặt da và nóng bừng dữ dội, vì vậy tôi nghĩ chắc chắn tối nay tôi cần phải đi điều trị làm dịu da khẩn cấp.
Tôi lấy lọ gel lô hội ướp lạnh mà tôi đã để ở góc bàn trang điểm ra, thoa một lớp dày lên khắp mặt đang đỏ ửng như một loại mặt nạ, và đang háo hức chờ cho cảm giác nóng rát biến mất khỏi da.
May mắn thay, sau khi thoa gel lô hội khoảng ba mươi phút, vết đỏ đã giảm đi rất nhiều so với trước đây, nhưng tôi vô cùng lo lắng rằng sắc tố nám ẩn sâu bên trong da có thể nổi lên mạnh hơn.
Bắt đầu từ ngày mai, tôi cần thoa nhiều tinh chất làm trắng da chứa vitamin trong ít nhất vài ngày để đảm bảo sắc tố melanin không tích tụ và chuyển sang màu đen. Tôi sẽ chăm sóc da ở nhà thật kỹ lưỡng.
Hôm nay, tôi lại một lần nữa khắc sâu vào trái tim mình một chân lý tuyệt vời và đầy đau đớn rằng tôi phải thoa kem chống nắng một cách tỉ mỉ 365 ngày một năm, bất kể thời tiết hay thời gian nào tôi ra ngoài.